Chính tôi

Sau khi cạo trọc đầu, tôi nhận ra quan tâm đến người khác nghĩ gì chỉ là điều ngớ ngẩn

Mới 20, 21 cái thanh xuân là tôi đã hói rồi. Nghĩ rằng, đó là trải nghiệm hết sức khó khăn. Bất kể bạn alpha hay beta, real hay không real.

Tôi nhớ mình bị ám ảnh bởi chuyện bị hói. Mỗi khi soi gương, dù gương thần 15k vẫn nói tôi đẹp trai, thần thái. Nhưng tôi chỉ nhìn thấy mình đang hói đầu.

Tôi cũng bị ám ảnh bởi ánh sáng, nhất là ánh sáng chiếu trực diện từ trên đầu xuống. Khi ấy tôi nhớ lại hồi còn bé mình hay hỏi bố về mấy hòn đảo. Còn giờ nhìn xem? Tôi có hẳn mấy hòn đảo nhỏ đang mọc ở trên đầu.

Tệ hơn, khi nói chuyện với người khác tôi thường mất tự tin. Tôi nghĩ họ đang cười thầm mình trong đầu, “Haha, sao chữ M trên đầu mày lại méo xẹo thế kia?”

Cho đến một ngày đẹp trời nọ tôi xem được 1 video trên Youtube. Video đó nói về cách hướng dẫn tự cắt tóc ở nhà… cho chính mình!

Hồi đó chưa có khẩu hiệu từng mốt, “Việt Nam nói là làm!” Nhưng tôi là một người thích làm sau khi nghĩ. Thế nên buổi tối tôi mua tong-đơ về tự cạo trọc.

Sau khi cạo trọc đầu, tôi nhận ra quan tâm đến người khác nghĩ gì chỉ là điều ngớ ngẩn

Hóa ra cạo trọc đầu lại là một ý tưởng hay. Nó không chỉ giúp tôi đẹp trai trở lại, tôi còn học được nhiều hơn về suy nghĩ của người khác về mình.

1) Đừng quan tâm người khác nghĩ gì vì họ còn đang bận tâm bạn nghĩ gì về họ

Phong cách ăn mặc của tôi trông khá thanh niên và bụi bặm. 9 trên 10 người nhìn vào đều đánh giá tôi là dân xã hội. (Ngay cả bây giờ nhiều người vẫn nghĩ như vậy!)

Để tôi cho bạn biết:

Nếu bạn xuất hiện như một người quân hầu, người khác sẽ cư xử với bạn như quân hầu.

Nếu bạn xuất hiện như một ông vua, người khác sẽ cư xử với bạn như một ông vua.

Tương tự, nếu bạn xuất hiện như dân xã hội, người khác sẽ cư xử với bạn như dân xã hội.

Vậy người ta cư xử với dân xã hội như thế nào?

Đơn giản thôi. Không ai muốn va chạm, làm phật ý, hay khiến một người như vậy tức giận cả! Chính vì sự hiểu lầm về ngoại hình đó. Thay vì thấy suy nghĩ của người khác về mình TO ĐÙNG như trước. Càng ngày tôi càng thấy những suy nghĩ của người khác về mình thật tầm thường, nhỏ bé.

Cùng lúc, bởi vì sợ hãi, ngại va chạm, và tránh làm tôi phật ý. Nhiều người cũng không còn là chính mình khi tiếp xúc với tôi.

Câu chuyện đáng nhớ…

Xuất phát từ một ngày chẳng có gì đặc biệt còn tôi thì đang xếp hàng mua gà rán. Vì cuối tuần nên có lẽ bạn cũng hình dung được. Người mua đông, đường line dài, xếp cuối hàng và chờ từng lượt thanh toán, đương nhiên chả ai dễ chịu cả. Tôi cũng vậy!

Khi nhìn thấy một gã đầu trọc lúc ấy chưa xăm trổ đang nhăn nhó, người quản lý nhanh trí sẽ làm gì?

Cậu ta thậm chí còn nhanh trí hơn tôi tưởng. Người quản lý mở một đường line mới và ưu ái mời tôi lên gọi đồ. Không phải người già, các cặp đôi, mà lại là tôi. Một người hói đầu trước khi ăn vài tiếng vừa cạo trọc?

Tôi không chắc có phải người quản lý đó sợ tôi gây chuyện hay tức quá phát điên mà ưu ái cho tôi không. Nhưng nhiệm vụ của một người quản lý là vận hành hệ thống một cách trơn tru, êm ái. Tôi nghĩ cậu ta đã thực hiện tốt vai trò của mình trong buổi tối hôm đó!

Câu chuyện đáng nhớ này khiến tôi giúp ra bài học số 1, đó là đừng mất thì giờ quan tâm tới người ta nghĩ gì về mình. Vì thực chất, họ còn đang bận quan tâm xem bạn nghĩ gì về họ.

noi thieu tu tin

2) Sự quan tâm của người khác hóa ra không mạnh như bạn tưởng

Trước đây tôi thường ví mình với trung tâm vũ trụ. Ai ai cũng phải quan tâm đến mình. Nếu mình có thay đổi, kể cả nhỏ nhất thì những người xung quanh cũng phải nhận ra.

Nhưng bạn biết và tôi cũng biết, đó đương nhiên là suy nghĩ trẻ con và vô lý đến toàn diện.

Sau khi bọc lại 2 cái răng cửa, tôi mới khoe với bố mẹ và anh trai. Tôi cố tình đố xem họ nhận ra mình có gì thay đổi không. Người thì bảo kiểu tóc, người thì bảo áo mới, nhưng chẳng ai nhận ra bộ nhá của tôi giờ đây đã được nâng cấp lên phiên bản ultimate 2.0

Điều đó khiến tôi đúc rút ra bài học số 2. Đó là người khác luôn cố gắng tỏ ra mình đang quan tâm tới bạn. Nhưng thực ra họ không quan tâm nhiều như bạn tưởng đâu.

Lại một câu chuyện có thật nữa. Cách 2 hôm trước khi đang gõ bài này tôi có gặp mẹ. Tôi lại nhe răng và ngạc nhiên chưa, bà vẫn chưa biết là tôi đã bọc lại 2 cái răng cửa mặc dù thực tế tôi đã khoe như câu chuyện kể phía trên.

“Mẹ cũng bọc răng này!” Vừa nói bà vừa nhè hàm răng ra. Để rồi hóa ra tôi cũng chẳng phát hiện ra điều tưởng chừng “trọng đại” của mỗi người.

Dĩ nhiên, người trong gia đình đều quan tâm đến nhau. Nhưng thực ra những suy nghĩ đó không mạnh lắm đâu chứ đừng nói là người ngoài. Thế nên, đừng quá bận tâm tới ý kiến của người khác nhé! Tham khảo Quan tâm tới ý kiến của người khác bao nhiêu là đủ?

3) Kệ mẹ tất cả, mình cứ làm

Trong chinh phục chúng ta có quy tắc 3 giây thần thánh. Nếu muốn bắt chuyện một cô gái, hãy tiến tới bắt chuyện trong vòng 3 giây. Bởi nếu bạn chần chừ quá 3 giây, bạn bắt đầu nghĩ cách bàn lùi, chống chế, và cố tình biện hộ cho việc mình đứng như trời chồng là đúng.

Tôi cũng đọc một cuốn sách có tên Quy tắc 5 giây, nội dung cũng không khác gì quy tắc 3 giây cả. Trong vòng 5 giây mà bạn không làm việc bạn muốn làm, bạn sẽ bị nhấn chìm bởi những suy nghĩ tiêu cực và bàn lùi.

Rapustin là một pháp sư tình dục được sa hoàng và hoàng hậu Nga rất tín sủng. Họ tin rằng vị pháp sư kia được Chúa ban tới và có khả năng chữa bệnh máu loãng của con trai mình.

Thực chất Rapustin chỉ là một kẻ nghiện tình dục, và bất cứ ai cũng biết ông ta chỉ là một kẻ dâm ô, bịp bợm. Nhưng Rapustin là một người có frame mạnh mẽ. Ông thực sự tin rằng mình là người được Chúa phái xuống và có năng lực hóa giải mọi thứ. Ngay cả khi phải đối diện với cái chết cũng không có gì thay đổi được niềm tin mạnh mẽ của vị pháp sư này.

“Kệ mẹ tất cả, mình cứ làm!” Đó là quy tắc 3s, 5s, 7s, 10s của tôi.

Chuyện người khác không chung ý kiến, khác quan điểm, hay muốn chống đối lại bạn là điều dễ hiểu. Nhưng tôi muốn frame của bạn hãy vững như Rapustin. Bạn phải tin vào khả năng của mình. Bạn phải tin vào ý chí của mình. Bạn phải tin vào sức mạnh của mình. Cho dù… đôi khi cảm thấy khả năng, ý chí, và sức mạnh của mình đang thực sự yếu đi.

Đó là câu chuyện về mối bận tâm và suy nghĩ của người khác về mình. Thực tế mà nói, tôi là người rất quan tâm tới suy nghĩ của người khác. Biết tính cách mình như vậy, thế nên tôi thường nghĩ kỹ và nghĩ đúng trước khi làm gì đó. Khi làm thì tôi cố gắng làm những điều đúng đắn và không hổ thẹn với bản thân.

Sau khi thiết lập được những thứ cốt lõi như vậy, tôi cứ vậy mà làm và không quan tâm tới suy nghĩ của người khác nữa. Bởi tôi biết rằng, những gì mình đang làm là đúng đắn, chính xác. Chả có gì phải bận tâm suy nghĩ cả.

Còn bạn thì sao? Nếu thấy bản thân có thể tận dụng được kiến thức chia sẻ phía trên thì chúc mừng bạn. Bạn rất có tố chất để tiến xa hơn trong lĩnh vực hẹn hò. Đừng dừng lại ở những cô nàng 4, 5 điểm. Hãy tiến xa hơn bằng cách học những kỹ thuật “quyền năng” hơn trong sách Giải mã bí ẩn phái đẹp. Tất cả các góc cạnh và ngóc ngách của chinh phục sẽ được thảo luận chi tiết hơn ở bộ sách best seller này.

Bạn có thể thích

avatar
2000
2 Comment threads
2 Thread replies
0 Followers
 
Most reacted comment
Hottest comment thread
3 Comment authors
Lai H.Sấc xược (Success)Cường Recent comment authors
  Subscribe  
Mới nhất Cũ nhất
Thông báo
Sấc xược (Success)
Sấc xược (Success)

Thật ra người khác có để ý và thi thoảng phán xét, nói sau lưng này kia. Chứ không phải ko quan tâm đâu. Đẳng cấp ở đây là phớt lờ hay là đau khổ vì nó.
Còn Khi bạn kể lể nỗi khổ của mình vs người khác thì 95% Đếch quan tâm, 5% vui vì họ cảm thấy may mắn vì không vướng phải nỗi khổ đó.
Đúng tim đen. 💟

Cường
Cường

Mindset của em hiện tại phần lớn được hình thành tại blog này, ngày càng hoàn thiện, em nghĩ vậy. Cảm ơn anh luôn nhiệt tình chia sẻ những điều không ai chia sẻ. Không liên quan nhưng 8/8 cũng là sinh nhật em và là ngày có kết quả ĐH : em đỗ FTU 🙂

+