Nếu bị cha mẹ phản đối, hãy thử ngay cách này

Giơ bàn tay với 5 ngón trước mặt, tôi muốn bạn tính nhẩm số lần bị cha mẹ phản đối cho những quyết định quan trọng. Tổng số là bao nhiêu?

Rất nhiều, đúng chứ? Tôi nghĩ số lượng còn nhiều hơn cả số ngón tay và ngón chân mà bạn đang có.

Nhớ hồi vào 10, tôi muốn học lớp chuyên Anh. Không phải vì tôi thích tiếng Anh, chỉ vì tôi thấy có nhiều gái xinh trong lớp. Tôi có thể ngồi học cả ngày mà không chán.

Nhưng cha mẹ phản đối, họ không cho tôi có quyền lựa chọn. Họ nói rằng, những lớp chuyên Anh như vậy sau này chỉ thi được khối D (Kiểu thi đại học ngày xưa). Ra trường rất khó xin việc.

Dẫu rằng sau này tôi phải thừa nhận, cha mẹ đã quyết định đúng. Nhưng thực sự tôi vẫn muốn có quyết định cho riêng mình.

Mục đích bài viết này không cố gắng làm bùng phát sự nổi loạn của bạn. Rằng mình lớn rồi, mình có quyền làm bất cứ thứ gì mình muốn. Tôi chỉ muốn gửi thông điệp bài viết này tới những người thực sự đã có quyết định cho mình, họ có cái nhìn rõ ràng cho một tương lai gần, họ biết mình thích cái gì. NHƯNG… hiện tại đang bị cha mẹ phản đối.

Cha mẹ phản đối cũng chỉ là một loại phản đối

Cha mẹ phản đối cũng chỉ là một loại phản đối. Nó cũng giống như một người vợ không biết chia sẻ, một người bạn không biết lắng nghe, hay một gã đồng nghiệp luôn miệng chỉ trích tất cả những cố gắng của bạn.

Vấn đề là, bạn không thể cắt đứt quan hệ, bạn không thể từ bỏ cha mẹ như bạn từ bỏ một người kém quan trọng. Cha mẹ thực sự quan trọng, cho dù bạn có yêu họ hay ghét họ.

Nhưng cha mẹ phản đối cũng chỉ giống như một loại phản đối bất kỳ mà bạn gặp trong đời. Cũng giống như tôi đang ngồi gõ những dòng chữ này trên 1 cái app phải trả $5 mỗi tháng cho nó. Nhiều người nghĩ tôi điên, nhưng họ không hiểu. Tôi chỉ đang muốn thúc đẩy bản thân, để có thể viết nhiều hơn cho độc giả của mình.

Vì thế việc đầu tiên mà bạn NÊN THỪA NHẬN, đó là việc bị cha mẹ phản đối cũng là chuyện thường. Đó là việc bạn tất yếu sẽ gặp trong đời.

Hãy hiểu cho cha mẹ

Áp đặt quan điểm và kinh nghiệm của mình cho người khác? Đừng nói là bạn chưa làm điều này bao giờ.

Thấy một đứa bé đang vắt vẻo trên cao. Vì quá nguy hiểm nên bạn mới nói, “Xuống đi cháu, sao lại trèo cao thế. Nguy hiểm lắm!” Cho dù bạn vẫn biết khi xưa bằng tuổi thằng bé, bạn còn vắt vẻo ghê gớm hơn.

Vấn đề đó thuộc về niềm tin của mỗi người. Những người đã trải qua, hoặc có kinh nghiệm, họ thường chỉ tin vào trải nghiệm và hiểu biết của mình. Đó cũng không phải là điều vô lý.

Ví dụ bạn muốn bỏ việc để ra ngoài làm chủ chẳng hạn. Bởi vì cha mẹ biết việc đó nhiều rủi ro. Họ hiểu rằng bạn có thể sẽ làm ăn thua lỗ. Từ thua lỗ sẽ dẫn tới nợ nần. Họ thừa hiểu một người phải sống trong nợ nần là thế nào?

Hoặc chỉ đơn giản là tiền. Không có tiền thì cuộc sống sẽ thế nào? Bạn lấy gì mà ăn, bạn sẽ sống phần đời tiếp theo thế nào khi mà cha mẹ ngày càng già, không còn sức lực và minh mẫn để bươn chải cuộc sống nữa. Chưa kể bạn nghỉ việc trong một thời gian dài, sau này xin việc trở lại cũng không phải chuyện đơn giản, vì thị trường chuyển biến liên tục, chuyên môn nhiều năm trước có thể không còn nhiều ý nghĩa với hiện tại nữa.

Cha mẹ phản đối bạn, nhưng đó hoàn toàn là điều tốt. Bởi nó cho thấy rằng họ thực sự yêu bạn và quan tâm tới bạn.

Nhưng đó chỉ là một phần của chiếc bánh. Tiền bạc rất quan trọng, cha mẹ có thể cảm nhận rõ ràng việc đó. Nhưng nửa còn lại, thứ mà họ không thể cảm nhận được. Đó là bạn có HỨNG THÚ với lựa chọn đó không? Bạn có chút đam mê nào với quyết định đó không, hay chỉ là tẻ nhạt và buồn chán?

Cha mẹ phản đối và sẽ tiếp tục phản đối, vì họ sẽ khó mà hiểu được hứng thú của bạn.

Bằng cách nào đó hãy giải thích cho họ hiểu

“Con nghỉ việc rồi! Mới từ tuần trước.” Tôi nói với mẹ.

“Cái thằng này!!! Tại sao toàn việc đã rồi con mới nói với mẹ. Nghỉ việc thì lấy gì mà ăn hả con? Đâu phải ai cũng có được việc làm tốt như con?”

Lúc đầu mẹ đón nhận sự việc một cách bình tĩnh. Tôi thở phù và mừng rỡ vì phản ứng đó. Nhưng càng nói thì càng ‘Ôi thôi’, cảm xúc xáo trộn, tôi bắt đầu nghe thấy nhiều lời chì chiết hơn.

Tôi biết nói gì cũng trở nên vô ích, vì thế tôi chọn cách im lặng. Tiếc là tôi cũng không nghe được gì mới cả.

Tôi không có thói quen làm gì đó thì phải xin xỏ hay giải thích. Công việc trước là của tôi, tôi tạo ra nó. Thế nên từ bỏ nó hoàn toàn là quyền của tôi. Còn việc bị phản đối âu cũng là chuyện dĩ nhiên.

Nhưng trong trường hợp bạn vẫn chịu sự bao bọc của cha mẹ, thiết nghĩ bạn cũng nên bằng cách nào đó giải thích cho họ hiểu mục đích của mình.

Sau khoảng 6 tháng, cha mẹ không phản đối tôi nữa và bắt đầu thừa nhận. Tôi không chia sẻ quá nhiều về công việc mới của mình, nhưng bằng cách nào đó bố mẹ hiểu cuộc sống của tôi cũng không đến nỗi tệ hại như họ nghĩ. Rồi 5 năm trôi qua, bố mẹ không còn ngăn cản, cũng không bao giờ tỏ ra quan tâm tới những bước đi “khác thường” của tôi nữa. Họ thừa nhận tôi đã trưởng thành.

Hãy nói cho cha mẹ hiểu. Bạn nên làm việc này nhiều hơn 1 lần. Như tôi vẫn thường nói, “Nếu 100 ngày thằng tù nghe thấy American is the best”, nó sẽ tin đó là sự thực, dù trước đó phản đối thế nào.

Hãy sử dụng chiến thuật “mưa dầm thấm lâu”. Nói 1 lần cha mẹ không hiểu, hãy nói 10 lần, 100 lần, cho tới khi nào họ hiểu và nhận thức được tầm quan trọng của việc đó.

Nếu đã nhìn thấy rõ ràng mục tiêu, đừng từ bỏ nó

Nếu bạn là đàn ông, mục tiêu cuộc đời là thứ cực kỳ quan trọng. Bạn phải chiêm nghiệm nó, thấu hiểu nó, và không bao giờ được phép từ bỏ.

Tôi không nói gã trai chưa lớn thấy thứ gì đó hay hay rồi lao vào như thiêu thân. Nhưng nếu đã đủ nhận thức và suy nghĩ, hãy dành cả cuộc đời này để theo đuổi nó.

Chiến thuật khi bị cha mẹ phản đối chỉ đơn giản là mưa dầm thấm lâu. Tôi là một đứa trẻ không đến nỗi hư hỏng, nhưng bố mẹ thường xuyên tỏ ra lo lắng. Một lần đi chơi về muộn, bố bắt tôi tè ra chai để đem đi xét nghiệm. Từ hôm đó, ngày nào ông cũng ném cho tôi mấy tờ báo về ma tuý, HIV/AIDS. Tôi cảm thấy bị đối xử không được tôn trọng, nhưng không phủ nhận khi đọc những tờ báo đó, tôi cũng sợ bị HIV và chết sớm. Vì thế khi chơi bời tôi cũng biết giữ mình một chút.

Nếu lời nói của bạn vẫn chưa đủ sức thuyết phục. Hãy nhờ tới những trợ giúp khác đáng tin cậy hơn. Ví dụ cha mẹ phản đối vì bạn muốn bỏ đại học kinh tế để theo học vẽ. “Vẽ vời vớ vẩn, làm sao mà kiếm được tiền từ thời buổi này.”

Hãy rủ người thành công về mỹ thuật đến nhà chơi. Chỉ cần bố mẹ biết anh ta kiếm được $2.000 mỗi tháng từ thiết kế đồ hoạ, họ sẽ thay đổi suy nghĩ.

Hay nếu chưa đủ, hãy mang báo về rải rác khắp nhà như cách mà bố tôi từng làm. Hoặc chỉ đơn giản khi nào đọc được bài viết thú vị về mỹ thuật, hãy gửi link cho bố mẹ bạn đọc.

Thời gian luôn là liều thuốc tuyệt vời nhất. Sau gần 3 tuần sống chung với sự ngứa ngáy và khó chịu của hình xăm mới, đến nay nó đã khô. Bạn tưởng mình không thể tha thứ cho ai đó, nhưng đến nay khi gặp lại bạn đã quên. Cha mẹ bạn cũng vậy, họ cần có thời gian để rũ bỏ sự phản đối trong mình.

Tôi tin rằng nếu bạn thực hiện như bài viết này nói, cha mẹ sẽ không phản đối bạn nữa. Tuy nhiên cần cảnh báo rằng, sự phản đối chỉ là một phần của cuộc chơi. Quan trọng là bạn phải thành công với lựa chọn của mình. Còn lại, bạn sẽ chỉ chứng minh quyết định của cha mẹ mình là đúng mà thôi.

Your friend,

Lai H.

Từ khóa liên quan: phải làm sao khi bố mẹ phản đối |

38 Phản hồi

Gửi phản hồi cho bài viết