Hãy sống cuộc đời của chính mình chứ không phải kỳ vọng của ai khác, kể cả bố mẹ bạn.
Tôi vẫn còn nhớ như in hình ảnh mẹ khóc trong nước mắt khi tôi bị tống cổ khỏi trường đại học thứ nhất. Bà nói: “Dù ông ngoại mất mẹ cũng không buồn khi nhìn thấy con như vậy.”
Lúc đó tôi chỉ nghĩ bụng: “Có gì mà buồn chứ?”
Chẳng có gì phải buồn cả, nhưng cảnh mẹ khóc quả thật không vui chút nào. Nhưng giờ nhìn lại xem, tôi đã vượt xa kỳ vọng của mẹ. Chắc chắn bà sẽ phải đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi chứng kiến từng bước ngoặt cuộc đời tôi.
Cha mẹ tôi, cũng như bao ông bố bà mẹ khác..

Họ luôn nói với tôi rằng: “Bố mẹ không thể nuôi con cả đời, lớn lên con phải có một công việc ổn định.” Họ hướng cho tôi những bước đi chắc chắn và cực kỳ “an toàn”. Bởi vì:
- Họ muốn cuộc sống của tôi ít gặp phải trở ngại.
- Họ muốn tôi hạnh phúc.
- Họ muốn tôi ở mức mà họ có thể kiểm soát được.
Tóm lại, cha mẹ muốn tôi có được những thứ mà họ ĐANG CÓ. Họ không yên tâm khi tôi tìm kiếm những thứ mới mẻ, những thứ mà họ KHÔNG CÓ, vì họ sẽ chẳng thể giúp được gì.
Sống trong sự bao bọc của cha mẹ rất ấm áp, nhưng đó là khi bạn 17 tuổi. Giờ bạn đã trưởng thành, bạn định 50 – 60 năm nữa sẽ sống trong buồn chán và bí bách sao? Bạn sẽ đối mặt với nỗi dằn vặt hàng ngày thế nào khi phải sống một cuộc đời không phải của mình, với một đam mê không phải của mình?
Đây là lúc bạn phải học cách sống cuộc đời của chính mình.
Tham khảo: Cách Thuyết Phục Bố Mẹ Chấp Nhận Người Yêu Hiệu Quả
5 Lý Do Chết Người Khi Bạn Không Dám Sống Cuộc Đời Của Chính Mình

1) Phụ Nữ Không Tôn Trọng Bạn (Vì Bạn Thiếu Sự Độc Lập)
Nền tảng quan trọng nhất của một người đàn ông là hai chữ: ĐỘC LẬP. Phụ nữ có một bài test kinh điển để kiểm tra điều này:
“Nếu lựa chọn giữa em và mẹ, anh sẽ chọn ai?”
Đây không phải là câu hỏi chọn phe. Đây là bài test để xem bạn có phải là một người đàn ông thực thụ, có khả năng tự quyết định và xây dựng một gia đình riêng hay không. Họ cần biết:
- Bạn độc lập về tài chính hay vẫn phụ thuộc gia đình?
- Tinh thần của bạn độc lập hay luôn bị chi phối?
Họ không muốn người đàn ông của mình bị gia đình áp đặt. Bởi nếu bạn còn không thể tự quyết định cuộc đời mình, làm sao bạn có thể che chở và cùng họ xây dựng một tương lai chung? Để được tôn trọng, trước hết bạn phải trở thành người đàn ông độc lập.
Tham khảo: Bố Mẹ Người Yêu Không Thích? 10 Cách để Thay Đổi Tình Hình
2. Bạn trở nên mờ nhạt và bị lãng quên khi không sống cuộc đời của chính mình

Nếu không tự tạo ra dấu ấn, người ta sẽ không nhớ tên bạn, họ chỉ nhớ bạn là “con ông A, bà B”. Người ta chỉ nhớ đến nhà vô địch, không ai nhớ kẻ về nhì.
Sống cuộc đời của chính mình là hành trình bạn tạo ra câu chuyện của riêng bạn, với những dấu ấn không thể trộn lẫn. Ngược lại, một cuộc đời được cha mẹ chỉ định sẽ không có gì đáng nhớ, vì nó không phải của bạn.
3. Bạn Chôn Sống Đam Mê Của Chính Mình

Thời gian của bạn sẽ ở đâu? Ở một cơ quan nhàm chán, gặm nhấm đống tài liệu tẻ nhạt. Hay cố làm vừa lòng người khác? Những thứ đó không làm bạn hạnh phúc, nó chỉ khiến bạn lãng quên đi ngọn lửa đam mê bên trong.
Sẽ càng khó khăn hơn nếu cha mẹ đã bỏ ra “vài trăm triệu” để bạn có được công việc đó. Lúc này, việc quay đầu gần như là không tưởng, bởi sẽ chẳng ai ủng hộ bạn. Đam mê của bạn sẽ bị chôn sống dưới áp lực của sự “ổn định”.
4. Bạn không thể có được hạnh phúc tự thân
Bạn có thể dậy từ 5 giờ sáng và làm việc đến 9 giờ tối cho một công việc bạn ghét không? Không. Bạn sẽ chỉ tỉnh giấc khi giờ làm còn 15 phút, và vội vã trở về khi giờ làm kết thúc.
Niềm vui thực sự, thứ hạnh phúc đến từ trong thâm tâm, chỉ xuất hiện khi bạn được tự ra quyết định và tự hào về những lựa chọn đó. Nếu mọi phán đoán quan trọng đều phải chờ đợi sự chấp thuận từ cha mẹ, bạn sẽ không bao giờ có được cảm giác đó.
Tham khảo: Cách Nói Chuyện Với Bố Mẹ Người Yêu: 4 Mẹo Cần Biết
5. Bạn sẽ bị chi phối và áp đặt cả đời
Nếu bạn để cha mẹ quyết định hộ 1, 2 lần ở những cột mốc quan trọng. Họ chắc chắn sẽ tiếp tục chi phối bạn mạnh mẽ hơn. Dần dần, toàn bộ cuộc đời bạn sẽ được định đoạt bởi những gì cha mẹ “cảm thấy” là tốt:
- Học trường nào do bố mẹ quyết định.
- Yêu ai, cưới ai do bố mẹ đề xuất.
- Mua sắm, tài chính đều phụ thuộc vào bố mẹ.
- Con cái đẻ ra cũng do bố mẹ đặt tên.
Bạn sẽ trở thành một đứa trẻ trong thân xác của một người đàn ông.
Bạn chỉ được sống một lần, cha mẹ bạn cũng vậy. Họ luôn muốn hướng những điều tuyệt vời nhất cho bạn, nhưng đó là những điều tuyệt vời trong mắt họ.
Hãy tôn trọng ý kiến của cha mẹ, đồng thời hãy cứng rắn và rõ ràng trong quan-điểm-của-mình. Bởi dù cha mẹ có yêu bạn đến đâu, họ cũng không thể chịu trách nhiệm cho phần đời còn lại của bạn.
Lộ Trình 3 Bước Để Sống Cuộc Đời Của Chính Mình

Tôi không biết bạn thế nào, chứ thời điểm mà cuộc sống của tôi như SHIT thì tôi cũng là một cục SHIT. Cả ngày tôi chỉ nằm một chỗ như một thằng bại liệt, không động đậy, không nhúc nhích, chỉ dán mắt vào máy tính.
Tôi nhớ có một hôm xe máy hỏng, tôi quyết định đi bộ đến trường. Chuyện chẳng có gì cho đến khi cách trường khoảng 200m, chân phải của tôi bắt đầu tê cứng và đau. Nó đau đến nỗi tôi không thể đi tiếp, phải dừng lại ở một quán trà đá ven đường.
Tệ hơn, một năm sau nó vẫn đau. Bác sĩ nói đó là vấn đề về khớp và không cải thiện được. Tôi, một thằng 20 tuổi, độ tuổi bẻ gãy sừng trâu, mà đau khớp chân ngang ông già 70. Đó là một trong những thời điểm tệ nhất đời tôi.
Tôi kể câu chuyện này để bạn biết rằng, giai đoạn khó khăn đó cũng chính là bước ngoặt lớn nhất. Mọi thứ chỉ có thể thay đổi khi tôi đi đúng hướng. Và dưới đây là 3 bước thực chiến để bạn đi đúng hướng và bắt đầu hành trình sống cuộc đời của chính mình.
1. Sống cuộc đời của chính mình: Đọc sách để phát triển, không phải để giải trí
Việc đầu tiên bạn nên làm là đọc nhiều sách nhất có thể. Nhưng đừng phí thời gian vào ngôn tình, tiểu thuyết hay truyện trinh thám. Đó là để giải trí, không phải để phát triển bản thân.
Hãy chọn những cuốn sách giúp bạn nâng cấp kỹ năng và tư duy:
- Để thành công: Đọc sách về tài chính, kinh doanh, lãnh đạo, marketing, sales.
- Để chinh phục: Đọc sách về tâm lý phụ nữ, ngôn ngữ cơ thể, hẹn hò, các mối quan hệ.
Đọc sách không chỉ là nạp thông tin, nó giúp bạn hình thành chiến lược cho cuộc sống. Và quan trọng nhất: bạn phải tìm cách biến kiến thức trong sách thành thực tiễn. Hãy ghi chú lại và thực hành chúng, thay vì chỉ đọc lý thuyết suông.
Tham khảo: Ý Nghĩa Của Việc Đọc Sách: 5 Bài Học Đáng Giá Nhất
2. Tìm ra đam mê và biến nó thành tài năng

Làm sao để tìm ra đam mê khi bạn còn chưa biết mình thích gì? Hãy bắt đầu bằng việc đọc sách từ nhiều lĩnh vực khác nhau. Khi bạn đọc đủ nhiều, bộ não sẽ tự động kết nối các thông tin. Và dần dần dẫn bạn đến nhận thức rõ ràng về bản thân: bạn hứng thú với cái gì, bạn thích cái gì?
Đừng nghe ai nói đọc sách là lỗi thời và có thể thay thế bằng video Tiktok. Đó là một tuyên bố hài hước. Nghe, nói, đọc, viết đều là những mảnh ghép không thể thay thế cho trí tuệ.
Khi đã tìm ra thứ mình thích, hãy biến nó thành tài năng của bạn và tìm cách kiếm tiền từ nó. Đó chính là bước đầu tiên của sống cuộc đời của chính mình.
Tham khảo: Phương Pháp Đọc Sách Hiệu Quả: Đọc Tới Đâu Nhớ Tới Đấy
3. Tìm một người thầy và những người bạn chung chí hướng để sống cuộc đời của chính mình
Thứ ba, hãy tìm cho mình một người thầy tốt – người đã đi những bước chân giống bạn và hiểu giai đoạn bạn đang trải qua.
Thời buổi này, rất khó để có ai tự dưng chỉ bảo miễn phí cho bạn những bí kíp mà họ đã mất 10-20 năm để học. Nói thẳng luôn, không ai ngu mà làm điều đó. Tôi cũng không có cơ hội được gọi ai là thầy trực tiếp. “Thầy” của tôi là những chuyên gia bên Mỹ mà tôi chưa từng gặp mặt. Tôi học bằng cách mua sách và khóa học của họ. Đó là cách tìm thầy ở thời buổi này.
Ngoài ra, đừng quên tìm những người bạn chung chí hướng. Nếu bạn muốn kiếm tiền từ Tiktok, hãy chơi với những người cũng đang làm điều đó. Họ sẽ hiểu, ủng hộ và cho bạn những hướng đi mới, thay vì gàn dở và chê bạn mất thời gian vô bổ.
Lời Kết
Con đường sống cuộc đời của chính mình bắt đầu từ những bước đi nhỏ nhất. Nó không phải là một sự thay đổi diễn ra trong một đêm, mà là kết quả của một quá trình hành động có định hướng: đọc để nâng cấp bản thân, tìm ra đam mê để theo đuổi, và tìm những người đồng hành để cùng tiến lên.
Quá khứ bế tắc của bạn không định nghĩa con người bạn. Nó chỉ là điểm xuất phát. Hãy bắt đầu hành trình ngay hôm nay.




quá hay a à
Thank you em!
anh ơi a có thể viết thêm bài về cách để đối nhân xử thế và ứng xử vs bố mẹ sao cho họ tin rằng mình đã lớn và cho mình sự tự do không anh
Chào anh, năm nay em 21 tuổi và đang học đại học, thực ra ngôi trường em đang theo học lúc đầu em vô cùng không thích nhưng mẹ em bắt em vào học trong khi em đã đậu vào 1 trường khác với lý do nhàm chán là sợ mai mốt thất nghiệp, lúc đó em lo sợ nên đã quyết định theo ý của mẹ dù em không muốn, nguyên 1 năm nhất em luôn tự dằn vặt bản thân là điều này sẽ ổn và tự nhắc rằng đây là quyết định của mình nên không được hối hận. Đến bây giờ mẹ lại can thiệp vào tất cả mọi sở thích của em, mẹ luôn chê bai những sở thích đó mặc dù nó lành mạnh, khi em nói mẹ đừng quan tâm nó quá mức được không thì mẹ lại bảo mày đừng xin tiền đóng tiền học nữa, khi nào mày tự kiếm được tiền thì hãy làm những điều mày thích và em lại suy nghĩ ngôi trường này là mẹ chọn cho con mà. Em cảm thấy ngột ngạt khủng khiếp và không biết phải làm sao để mẹ có thể chấp nhận con người của em, mong anh có thể phản hồi và giúp đỡ em với ạ!!! Em cảm ơn anh rất nhiều
Biết nói sao đây em? Luật pháp đang do mẹ em đặt ra chứ không phải em tự đặt ra cho cuộc sống của em
Sau khi tốt nghiệp xong, vì gia đình nghèo không có tiền học nên e phải ở nhà đi bươn trải để kiếm sống, để tự lập. Bạn bè thì đi học cả, nhiều lúc lên mạng thấy bọn nó có nhiều bạn mới, đứa thì có ny. Cứ mỗi dịp giáng sinh, lễ tết bạn bè rủ nhau nhậu nhẹt, góp tiền đi chơi, đứa thì ôm bạn gái trông rất vui. Nhìn bạn bè đi chơi với nhau mà phát thèm… còn em thì ngồi trong căn trọ thuê tối om, lạnh lẽo, cảm giác cô độc khó tả. Xa bố mẹ, em trai, bạn bè thì chả có, bỏ việc về nhà thì lấy gì nuôi em, gia đình, và bản thân. Thực sự quá khó cho lứa tuổi 18 đang còn ngu dại, cần tình yêu, tình bạn….???.
Đúng là vậy em ạ. Em đã và đang phải hy sinh rất nhiều thứ.
Bằng sự khéo léo trong giao tiếp, bằng cái đầu biết ăn cắp việc rất nhanh và khôn ngoan, công sức 2 năm tập body weight ở nhà của em cũng đã có thành quả. E suốt ngày lo làm ăn nên ko có bạn bè người yêu là đúng ?. Từ 1 gã nghèo nàn, chỉ giỏi khéo ăn nói. Em cũng kiếm đc kha khá vốn vì đc ưu ái, giờ đang thuê nhà chú ruột ở mặt đường và thuê 1 nhà nữa để mở riêng (tuy nghề hơi vất vả tí nhưng lãi), lương tháng nếu gửi cho gia đình và các khoản khác thì còn 30 triệu/tháng (quá chất ở tuổi 23). Có 3 thợ riêng ?. Em cũng vừa mua cả 3 cuốn GMBAPĐ để “ko lo chết đói”
“Bật mí nghề em: Làm biển đèn LED (ăn cắp nghề), buôn bán và lắp đặt camera (ăn cắp nốt), buôn bán giấy decal, bạt in, giấy A1, A2, A.., Tấm Mica,…”.
Câu chuyện của em rất tuyệt!
Chào anh Lai, em hiện tại đã 28 tuổi, là con trai, nhà em thì khó khăn, bố mẹ em thì cũng hơi lười, bố thì chả quan tâm lắm chuyện gia đình thế nào, còn mẹ thì cũng chỉ nội trợ, bố mẹ thì thuộc dạng tự ái cao, em đã đi làm được vài năm, có tích cóp 1 số tiền nhỏ, định làm gì đó cho bản thân như kinh doanh hay để dành tiền lập gia đình, lo cho tương lai sau này của em, nhà em vẫn còn thèng em trai đang học Đại Học, một lần mẹ em phát hiện em có 1 số tiền tiết kiệm, mẹ em đòi đưa hết cho mẹ để lo gia đình, em thì một mực không chịu, em chỉ đưa 1 nửa, còn lại em để dành để làm chuyện riêng cho em, nhưng bà mắng em là đứa bất hiếu, không biết lo gia đình, mặc dù hằng tháng em đi làm đều trích ra 50% lương để lo gia đình, và lo cho cả thằng em trai như đóng học phí, nên em rất tiết kiệm mới để dành được số tiền nhỏ đó, vì lương em cũng không cao (10tr) em cũng chả biết sao em bị mắng như vậy, bả bảo em làm tổn thương công lao dưỡng dục của bà suốt mấy chục năm, em cũng chẳng biết thế nào, mong anh đưa lời khuyên giúp em.
Anh thấy em làm vậy cũng hợp lý rồi. Chắc vấn đề chỉ là do cách em nói và diễn đạt ý mình chưa được lòng bố mẹ thôi.
Bây giờ mẹ là người chi phối em rất nhiều kể cả ăn ngủ mặc hay quyết định một vấn đề dù rất nhỏ. Do đã thành thói quen nên mẹ em chắc sẽ không thay đổi tính cách. Em muốn anh cho em lời khuyên làm thế nào để em ĐỘC LẬP được ạ ?
Em bao nhiêu tuổi rồi?
Mình thì cha mẹ ly hôn năm mình 14 tuổi
hồi đó chỉ biết vui chơi thôi k cần suy nghĩ j cả đến b giờ cũng được 3 năm rồi sống dựa dẫm vào họ hàng ruột cũng có họ hàng xa cũng có bị hắt hủi bị xúc phạm bị cho là kẻ ngu dốt cho đến bây giờ cũng 17 tuổi rồi nhiều lúc nghĩ mình phải ra đường sống cuộc sống tự lập nhưng xã hội bây giờ khắc nghiệt nên mình vani chần chừ có nên bước ra xã hội hay không nên mới lên đây tìm hiểu thì thấy nhiều người cũng chung cảnh ngộ
thực sự những gì anh viết rất đúng và rất quý giá đối với em. Nó giúp em mạnh mẽ hơn và vững tin với những quyết định của bản thân mình!
Hãy tin vào bản thân mình em ạ.
em chào anh ạ, em hiện là sinh viên đại học kinh tế năm 2, em đam mê hội họa, trước lúc thi đh em đã xin bố mẹ thi vào kiến trúc hoặc mỹ thuật công nghiệp nhưng bố mẹ em ko cho, cũng như anh nói ở trên, bố mẹ em muốn em thi vào một trường nào có danh tiếng, để “an toàn”, em biết bố mẹ muốn tốt cho em nên mới làm vậy, lúc đó em cũng nghĩ ừ thì vô kinh tế rồi sẽ tự học hội họa sau, nhưng sau khi vào học em mới biết thực ra lên đại học đến thời gian để học các môn ở trường còn không đủ chứ ko nói đến việc học thêm cái khác, hơn nữa tính em ko hợp với môi trường kinh tế, học xong năm nhất em đã cảm thấy được 3 năm còn lại sẽ chỉ giết chết mình dần dần mà thôi, em cũng ko định học xong sẽ làm kinh tế mà sẽ theo đam mê của mình, chỉ muốn lấy cái bằng cho bố mẹ vui, nhưng sang đến năm 2, càng nhiều thứ ở trường phải học, việc học trái ngành, đâm đầu vào chỗ mình yếu nhất, chỗ mình ghét nhất mà vẫn phải gắng gượng làm em mệt mỏi, stress, thời gian này em càng khao khát đc theo đuổi đam mê hơn, em đã nghĩ rồi sẽ bỏ học, sẽ tự kiếm việc nuôi mình, nuôi đam mê của mình. Em viết cho bố mẹ 1 tâm thư, lần đầu tiên em tâm sự thật lòng, lấy hết tâm can ra viết bức thư đó, rằng em đã cảm thấy tội lỗi với bản thân cũng như bố mẹ thế nào khi tiếp tục học, mà giờ bỏ học coi như con đành bất hiếu, con chỉ mong bố mẹ có thể hiểu cho con, để con đc đi theo cái đam mê đang thôi thúc con từng ngày, em đã nghĩ ít nhất bố mẹ có thể hiểu đc em dù chỉ 1 chút thôi, có thể cảm nhận được em đang chết dần trong trường kinh tế, khi mà sau mỗi buổi học về đầu em lại đau như búa bổ vì cố nhồi nhét những thứ mà căn bản mình ko tiếp thu đc, nhưng bố mẹ em chỉ nói “đam mê là cái gì, cái đam mê của mày có nuôi sống đc mày ko? có kiếm tiền cho mày đc ko? cái nghề vẽ vời làm sao so đc vs kinh doanh?” . Hiện tại em thực sự ko biết phải làm thế nào cho bố mẹ hiểu, anh cho em lời khuyên với ạ, em cảm ơn ạ
tình huống của bạn không phải là hiếm gặp. Rõ ràng là khi thực hiện đam mê của mình mà được sự ủng hộ của cha mẹ thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn! Cho nên bạn hãy cố thuyết phúc bố mẹ rằng chỉ có như vậy thì bạn mới thực sự hạnh phúc, mới có thể sống một cuộc đời đúng nghĩa… Trong trường hợp bố mẹ bạn vẫn bảo thủ thì hãy để thành công trở thành tiếng nói của bạn. good luck for you!
Vâng ạ, em cảm ơn anh ạ, em cũng đang cố học thiết kế thật giỏi để chứng minh cho bố mẹ vì việc thuyết phục bố mẹ dường như ko có tác dụng rồi :((((
E đã đưa lá thư đó cho bố mẹ em chưa? Nếu chưa thì đưa khẩn trương. Xem ra bố mẹ em còn chưa hiểu em đang học cái gì? Học kinh tế đâu phải để kinh doanh. Nếu muốn kinh doanh thì bố mẹ nên cho em nghỉ học luôn, vì cái đó không cần bằng cấp.
Dạ em đưa mấy ngày trước rồi ạ, nhưng bố mẹ em ko ủng hộ, bố mẹ vẫn nói con phải học hết đại học, phải kiếm đc cái bằng, ko được bỏ dở đại học giữa chừng. Bố mẹ em bảo giờ học cả kinh tế cả thiết kế, nhưng em ko trụ nổi, mỗi học kinh tế đã khiến em kiệt sức rồi, vì em ko hợp, cũng ko thích. Em chỉ muốn tự kiếm tiền tự nuôi bản thân và đa mê, nghe bố mẹ phản đối em thấy hết hy vọng quá :((( bố mẹ em bảo thủ, cố chấp lắm, bố mẹ em thương em nhưng lại thương ko đúng cách :((( lúc nào cũng đặt em trong vòng an toàn, ko cho em ra ngoài xã hội thì làm sao em trưởng thành đc. Từ nhỏ đến lớn em chưa từng làm trái ý bố mẹ nên giờ muốn tự quyết định đường đi của bản thân thì liền bị phản đối :((( em làm bố mẹ em buồn rồi nhưng em cũng khổ tâm lắm, em chỉ mong bố mẹ em hiểu đc cho em
Bố mẹ em không bao giờ hiểu đâu. Đấy là vấn đề, nếu có thể hiểu và thông cảm thì đó lại là vấn đề dễ giải quyết. Nếu em là con trai thì anh sẽ khuyên em nên lựa chọn đam mê của mình.
Em cảm ơn anh nhiều lắm ạ, em sẽ quyết tâm theo đuổi đam mê và chứng minh cho bố mẹ thấy con đường em chọn là đúng đắn 😀
Good luck e ơi 🙂
Chào anh Lai H. em cũng theo dõi Chinhem.com đã lâu. bài viết này của anh e thấy trùng với quan điểm, lối sống của em. Thời gian trước đây, ngay cả việc thi đh, chọn trường em đều theo ý mình không theo ý kiến gia đình. Vì vậy năm đầu tiên e đỗ học viện Báo chí nhận được kết quả thi và giấy trúng tuyển. em tin rằng a hiểu cảm giác đó thế nào. Trớ trêu thay, ngành, trường em học lại không đúng ý gia đình và họ muốn hướng em theo lối đi khác, an toàn, phù hợp hơn với gia đình. Sau đó mấy tháng liền em- vì bực bội, giận dỗi, phẫn nộ- đã đi làm công việc Abc. Khi về em nói rõ quan điểm rằng Năm sau con/em vẫn thi lại đh. Và em lại đỗ trường Đh Công Đoàn. trường danh ít danh tiếng, khả năng đầu ra không cao đó lại là quan điểm của gia đình. Và anh biết sao không? Họ lại phản đối và quay lại hướng em đi theo lối họ muốn. đến lúc này em thực sự nghĩ phải làm chủ cuộc sống của mình. 4 năm đh không hề dễ dàng gì. đi làm thêm, học, làm thêm. Tất nhiên là vẫn được chu cấp hàng tháng nhưng em không trông cchờ vào đó. Và cũng tốt nghiệp ĐH. Lại một lần nữa, và em nghĩ là lần cuối gia đình gọi điện liên tục thời gian thi công chức, chạy chọt, lo lót được vì có quen biết. Nói thật là thời điểm đó em không muốn dùng điện thoại chút nào. có thể họ đúng, nhung không đúng với mục đích, lối sống của em.
Bây giờ, mặc dù công việc chưa tốt, chưa thục sự ổn định và chưa đạt được mục tiêu. tuy nhiên em hài lòng với hiện tại và luôn có tham vọng phát triển sự nghiệp, có định hướng mục tiêu rõ ràng. Em luôn tin em đúng. và vãn đang tiếp tục bước tiếp một cách mạnh mẽ, dứt khoát.
Hãy vững tin với những quyết định của mình.