Tâm lý “Tôi là nạn nhân”

“Gã trong câu chuyện ắt phải đẹp trai nhà giàu”

Vô tình lướt qua và đọc lại một số bài viết cũ trên chinhem, đây là một cái bình luận làm bản thân cảm thấy thú vị .Vì cái cách suy nghĩ và mindset của đứa nói câu trên là một thứ thuốc độc. Và cái thuốc độc này có tên gọi là “tâm lý tôi là nạn nhân”.

Thú vị ở chỗ dù là thuốc độc, nhưng đấy lại là thứ gây nghiện với người chìm đắm trong nó mỗi ngày, khó mà dứt bỏ ra được.

Tâm lý tôi là nạn nhân. Nạn nhân là kẻ tìm mọi cách để đổ lỗi cho người khác về vấn đề của họ hoặc đổ lỗi cho hoàn cảnh bên ngoài. Điều này khiến họ cảm thấy bản thân tốt hơn trong ngắn hạn (vì chả cần phải chịu trách nhiệm nữa, đây có phải là đều tao muốn đâu) nhưng nó dẫn đến một cuộc sống đầy bất lực, phẫn nộ và tuyệt vọng, không lối thoát.

Sự nghiện trong cái tâm lý này chính là sự dễ dàng nhận được “sự cảm thông” từ người khác, vì trong cái cuộc sống này, số đông người khác đều gặp những thứ không như họ mong muốn, chỉ số ít mới nhận được đặc quyền (nhưng chắc gì đặc quyền này không trả giá bởi thứ khác), và khi ta nghĩ ta là nạn nhân thì nó dễ, chả tốn “công sức” gì cả để nghĩ bản thân mình không thể đạt được thứ tốt đẹp gì trong cuộc sống này như có mối tình hạnh phúc, công việc tốt, thành công, vân vân và mây mây. Khiến ta luôn luôn lặp lại và nghiện nó mỗi khi cái thực tại hay thất bại nào đó đập vào mặt ta.

“Cuộc sống là 10% những gì xảy ra với bạn và 90% còn lại là cách bạn phản ứng với nó”

Sự thật phơi bày về tâm lý tôi là nạn nhân

Hầu hết bạn chả thể nào kiểm soát được những đều bên ngoài xảy ra với bạn, bạn không thể kiểm soát gene bạn có đẹp mã hay không, môi trường sống tốt thế nào, hay ba mẹ bạn có giàu có hay không, người yêu bạn có bỏ bạn hay không.

Dù bạn có cố gắng làm tốt đến mấy thì việc bạn không kiểm soát được vẫn đầy rẫy, vấn đề vẫn sẽ luôn xuất hiện dù bạn ở bất cứ giai đoạn hay ngưỡng nào của cuộc sống.

Thay vì tâm lí nạn nhân và đổ lỗi, cái bạn cần làm là Chấp nhận cái sự thật tồi tệ trước đã, và bắt đầu hành động và phản ứng từ đấy đi lên. Tập trung vào thứ bạn có thể kiểm soát được và bắt đầu chịu trách nhiệm 100% những thứ xảy ra xung quanh bạn.

Thứ bạn có thể kiểm soát được

Ví dụ: Đẹp trai, Không bao nhiêu người sinh ra là đẹp mã, bạn nhìn xấu như hạch, nhưng ai cũng có thể trở lên đẹp trai hơn nếu chịu bỏ công sức vào, thay đổi cách ăn mặc, chú ý đến vệ sinh cơ thể, tóc tai, móng tay, răng miệng, mùi cơ thể, giọng nói, cách ăn nói, fitness,… đấy là những thứ bạn có thể “kiểm soát được” để trở nên đẹp trai, vậy cái thứ bạn đổ thừa kia là để tránh làm những đều này và lười biếng?

Giàu có, yeah sinh ra ở một gia đình nghèo, không được học ở môi trường tốt, ghét học hành, nhưng bạn có thể kiểm soát việc tập trung làm tốt việc bạn có thể làm, networking, đọc sách về kinh doanh, thử bắt đầu một công việc kinh doanh, trau dồi kỹ năng liên quan nghề nghiệp,… cả tá thứ bạn có thể bắt đầu làm để cải thiện. Bạn chỉ dậm chân tại chỗ khi bạn đếch chịu làm gì cả, và bạn xứng đáng với những gì bạn đang có hiện tại đấy.

Chịu trách nhiệm 100% những thứ xảy ra xung quanh bạn

Dù là chúng ta không thể nào kiểm soát được mọi thứ xảy ra xung quanh mình, nhưng như thế thì sao, chúng ta vẫn phải chịu trách nhiệm mọi thứ chúng ta đang có. Bởi vì tất cả những sự kiện xảy ra với ta đều cho ta những mảng ta có thể kiểm soát được, đó là cách ta đánh giá vấn đề và cách chúng ta chọn để phản ứng với nó.

Dù ta có thích hay không, chúng ta vẫn luôn luôn có vai trò chủ động trong những thứ xảy ra với cuộc sống của mình. Ta luôn luôn tự giải thích ý nghĩa của mỗi khoảng khắc và mỗi sự kiện xảy ra xung quanh mình. Và ta luôn tạo ra những giá trị riêng cho bản thân và giá trị của người khác dựa vào nó. Và chúng ta hành động dựa vào những cái giá trị mình tạo ra đấy. Dù ta có nhận ra hay không, chúng ta luôn CHỌN CÁCH CHÚNG TA PHẢN ỨNG. Vì thế những cái trải nghiệm tiêu cực mình trải qua, chúng ta luôn có trách nhiệm trong ấy, chỉ là ta không ý thức được nó.

Một ví dụ về bản thân tôi đó là khi người yêu cũ chia tay với mình, dù cảm thấy bản thấy mình làm mọi thứ tốt nhất là tại sao mọi chuyện lại xảy ra với mình như thế, tình cảm vẫn còn, nhưng những thứ xung quanh nằm ngoài tầm kiểm soát lại khiến cả hai rời xa.

Trách hoàn cảnh? Trách cô ấy? Trách cái tác nhân bên ngoài? Nah, đếch thể nào giải quyết được gì. Cần trách là trách bản thân mình chưa làm tốt mọi thứ (dù lúc ấy mình cảm thấy đã làm tốt), nhưng sau 1 thời gian nhìn lại bản thân thì tôi cũng chả phải một “người bạn trai tuyệt vời như mình tưởng”.

Có thể cách thu hút, tán tỉnh và mang lại tình cảm và sự hấp dẫn học được thời gian qua là đủ để làm cô ấy yêu mình, nhưng liệu có đủ với theo đuổi đam mê, sự nghiệp, giá trị bản thân và những cái vấn đề đáng lẽ tôi phải chú ý để nó không xảy ra đến mức mọi thứ tan vỡ, hay đủ bình tĩnh và giữ được lí trí với cái đầu lạnh để giải quyết những vấn đề nằm ngoài sự kiểm soát của bản thân?

Khi tôi bỏ qua sự trách móc ấy ở hoàn cảnh hay cô ấy, thay vào đó, tôi chịu trách nhiệm về những lỗi lầm mình đã mắc phải, học từ nó, để lần sau, không bao giờ làm mất cái tình cảm mà mình đã tâm huyết vào. Học được nhiều thứ từ cái thất bại hơn là cái thành công.

Và khi tôi thực sự chấp nhận đấy là trách nhiệm của bản thân. Tôi cảm thấy bản thân mình có sức mạnh. Sức mạnh để thay đổi. Tôi cảm thấy như mình đã lớn thêm một chút nữa. Để tới gần hơn cái cuộc sống mình mong muốn. Đó là trở thành phiên bản tốt nhất của mình sau mỗi lần thất bại.Vậy thì thay vì là nghĩ “ta là nạn nhân”, hãy tập trung vào thứ mình có thể kiểm soát và chịu trách nhiệm hoàn toàn những thứ xảy ra xung quanh bạn, đó chính là sức mạnh của bạn thuộc về. Chứ chả đâu xa bên ngoài cả.

Lucas

Bạn nghĩ gì về chủ đề này?